NHỚ RA TÊN TÔI CHƯA?

#truyendadoc_dammy_hiendai

Tác giả: Mạn Mạn Hà Kỳ Đa (từ nay sẽ để ý viết tên tác giả, lúc trước sơ sót)
Hải Tú – Phong Phi
Tag: Đam mỹ, ngọt sủng, vườn trường, dương quang lưu manh công, thẹn thùng ngoan ngoãn học bá thụ, HE.

Không biết nói gì, không có đủ ngôn từ để diễn tả.

Nhưng có một điều chắc chắn là bạn học Phong Phi 18 tuổi này đang ngồi chễm chệ trên danh sách top công quân xịn xò của toiiii. Từ đáng yêu, tích cực, nhiệt huyết tuổi trẻ đến tinh tế, bao dung, săn sóc như một người trưởng thành aka tâm cơ, bậy bạ các thứ, bạn công quân này có hết 🙃.

Bé thụ trong bộ này là một cậu bé từng mắc phải bệnh tâm lý, sợ giao tiếp xã hội, và bé nó làm trái tim người ta quắn quéo xoay cuồng xoắn vòng tròn á á á. Người gì mà chịu hông nổi á. Thuộc tính động vật ăn cỏ nhưng không có nhu nhược nha. Hải Tú thứ nhất là học giỏi, giỏi vl, thứ hai ngoan ngoãn, dịu dàng (dùng từ này không hề mang nghĩa nữ tính hóa cậu bé đâu, sự thật là vậy luôn đó) và thứ ba là rất nhiều tính từ dùng để chỉ sự trong sáng đáng yêu, có bao nhiêu thì cứ bỏ vào. Phải biết là mỗi lần bé nó “Phong Phi ơi” là mình kiểu mlem mlem 🙃

Một bộ truyện thanh xuân vườn trường làm thay đổi cái nhìn của riêng mình về thời cấp ba. Thật sự câu chuyện này quá đẹp, quá đỗi đáng yêu.

Có rất nhiều bộ truyện khi đọc đều khiến người khác mỉm cười theo nhiều cách, đây là một bộ truyện khiến mình vừa mỉm cười vừa hoài niệm, mang theo một chút tiếc nuối. Nhưng khi nhìn thấy Hải Tú và Phong Phi bên cạnh nhau vui vẻ hạnh phúc, tất cả những cảm xúc trong mình đều hóa thành dòng nước ấm lặng lẽ tưới lên tâm hồn.

Xét về tình tiết thì nó không có gì gọi là cao siêu hay xuất chúng cả, tất cả mọi chi tiết từ đầu đến cuối đều lặng lẽ khớp với nhau, chặt chẽ và logic, sau khi đọc xong đều cho một cảm giác rất thỏa mãn, nhẹ nhàng thoải mái mà sâu lắng, từng lớp từng lớp yêu thương chồng chất lên nhau qua từ chương truyện, để khi tất cả hoàn thành, mang lại người đọc sự trọn vẹn về cảm xúc.

Câu nói “Thanh xuân nợ tôi một Phong Phi” là câu cmt xuất hiện nhiều nhất 🤣, thật ra ban đầu đọc mình cũng cảm thấy như vậy. Sau đó mới đặt câu hỏi “Vì sao lại cho ra đời một Phong Phi tốt đến như vậy?” Đó là vì trên đời này có một Hải Tú dành cho cậu ấy.

Quả thật là như vậy đấy. Cái gọi là “đúng người đúng thời điểm” mà bấy lâu nay mình luôn tìm kiếm.

🌱 Nói một chút về quan điểm này. Nếu đã đúng người, tại sao lại còn cần đúng thời điểm? Nếu đúng người mà không đúng thời điểm, vậy thì có còn là đúng người hay không?

Câu hỏi vế sau mình không dám chắc, cũng không đủ cơ sở để nói, nhưng giờ đây mình biết câu hỏi vế trước phải trả lời thế nào. Ngoài cần đúng người, còn cần phải đúng thời điểm.

Hải Tú của nhiều năm trước chưa thoát khỏi bóng ma của bệnh tâm lý, chưa đủ can đảm và động lực để mang trong đầu ý chí muốn bước ra khỏi vỏ ốc của bản thân. Đồng thời, Phong Phi của nhiều năm trước, ngọn lửa tuổi trẻ vẫn đang cháy hừng hực, chưa đủ bình tĩnh và tinh tế để tự làm mòn đi các góc cạnh và cá tính mạnh của bản thân.

Nếu họ gặp nhau vào thời điểm này, có lẽ một Phong Phi cá tính mạnh sẽ không muốn để tâm đến cậu bạn khác biệt. Một Hải Tú chỉ cố gắng tránh xa tất cả mọi người sẽ không dám nhận nhiệm vụ phát vở cho cả lớp. Cho dù thật sự có cơ hội nhìn thấy nhau, đối phương cũng sẽ bằng cách nào đó mà bị tổn thương.

Họ gặp nhau vào lớp 12 đầy áp lực năm ấy, thời gian, không gian đều ép bọn họ phải thực hiện là bước chuyển mình quan trọng để chuẩn bị cho tương lai, và trong lúc tất cả những điều đó lặng lẽ xuất phát, họ gặp nhau, tương thích cho nhau, thay đổi bản thân để xứng đáng vì đối phương.

Còn về đúng người thì có lẽ đã quá rõ ràng. Nếu không phải Hải Tú, liệu Phong Phi có vì người đó mà trưởng thành, vì người đó mà chịu khó học tập để trở thành một Phong Phi đáng để dựa dẫm hay không? Nếu không phải Phong Phi, liệu Hải Tú có bước ra khỏi vỏ ốc của bản thân, có trị được căn bệnh ám ảnh cậu bao lâu nay và có động lực để quyết chiến với vị trí thủ khoa hay không?

Chính là vì gặp được nhau, bọn họ từ đó mà trở thành họ tốt nhất dành cho nhau.

Tình yêu thì ra đòi hỏi sự tương thích cao đến như vậy.

Ngoài ra, tuyến tình cảm gia đình trong truyện quả thật làm người đọc xúc động không thôi. Người lớn tiếp thu và chấp nhận tình cảm đồng giới không khó, khó là con cái của chính họ trải qua việc này. Ở đây, sự chấp nhận hai bên gia đình cho thấy tình yêu thương con vô bờ của các bậc phụ huynh. Vì quá thương con nên không nỡ phá đi hạnh phúc của con cái, dù rằng bản thân vẫn canh cánh trong lòng. Thật may là đến cuối cùng tất cả đều thật sự chấp nhận và ủng hộ.

Chưa hết, còn phải kể đến những nhân vật phụ góp vào những tình tiết thể hiện tình cảm thầy trò như cô Nghê, tình bạn chân thành của Hà Hạo,… Cảm ơn tất cả đã tạo nên một câu chuyện tràn đầy yêu thương ❤️

Tuy vẫn còn những điểm nhỏ chưa làm hài lòng tất cả, nhưng đây thật sự là một bộ truyện làm người ta học được giá trị cuộc sống, nói thật chứ những bộ thế này đọc thì rất đã, đọc xong lại ngổn ngang cảm xúc. Đó là lí do mà mình ngày càng nhạy cảm, đụng một tí là giãy lên cảm xúc, nhìn đôi trẻ hạnh phúc mà tấm lòng gà mẹ rưng rưng 🙃

10/4/2020
90 chương 3 pn – vẫn hơi tiếc không có cảnh bọn nhỏ vào những năm thành đạt cuộc sống.

Link đọc – Editor: Seven Oxox, Cua Bể

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s